Mơi` anh về thăm xứ Quãng quê em!

Day 4, Vietnam/Cambodia trip, Jan – March 2011
Day 2, part I – Đà Nẵng, Vietnam
Dear readers: Please forgive today’s post in Vietnamese in it’s entirety as I pay homage to my parents’ birthplace, hometown of Làng Thanh Quýt – xã Điện Thắng- Điện Bàn, tỉnh Quãng Nam Đà Nẵng.

This journal entry is part of the series about my parent’s hometown. Read part II here.

Thương tặng ba, mẹ va` những người con của xứ Quãng Nam Đà Nẵng. 

Sau một -đêm thuc’ khuya han` huyên tâm sự sau bao năm xa văng’, và cũng có work remotely, đên’ trưa trật tôi mơí thuc’ dâ.y (noí theo các bà già trâù miên` quê).  Hôm sau, 11 am, tôi bươc’ xuống câù thang xuống dưới kitchen cum dining room, -dã thâý ông bà ngoại, mẹ tôi ngôì ngay bàn từ luc’ naò rồi. Tôi hư thật, mà bình thường, sưc’ mâý mà mẹ để cho tôi yên nêú như tôi thưc’ dậy muộn như vậy. Có lẽ mẹ cũng thấy được tôi thưc’ khuya và lam` việc -dên’ 3-4 am cực như thế naò, nên chẳng nghe mẹ măng’ hoặc ông bà ngọai “LA” gì cả̀. Tôi thở phaò nhẹ nhõm, xem ra thoat’ nạ.n và chăc’ lâu ngaỳ, nên -dươc. hall pass chăng 🙂

Tôi uống một chut’ sưã tươi tìm thâý trong tủ lạnh với cafe -đen Starbucks mẹ mang từ Mỹ về, -đã pha săn~ cho tôi. Ngôì chut’ xiú thì -đã đến giờ ăn cơm trưa. Cô ngừơi lam` dọn cơm lên, trong lòng tôi vui vì có bưã ăn hội ngộ sau bao nhiêu xa năm cách ông bà, nhưng trong long` thì có chut’ buôn` buôn`. Bên naỳ, nhât’ là ở nhà quê, lam` gì thì lam`, cũng phải ăn cơm cho chăc’ bụng, cho nên mỗi ngaỳ, ăn it’ nhât’ là 2 lân` cơm, chưa kể nhât’ là miên` Trung, cho nên buổỉ sáng thường eng (ăn) sang’ bằng mì Quãng, bún cá hay Bún Bò Huế. Tinh’ ra, it’s a diet entirely based on carb and starch.
  

Đã nhiêù năm rôì, tôi rât’ là it’ ăn cơm bưã, ngoại trừ khi naò -đi nhà hang` Taù hay về nhà ba mẹ. Ngoài ra, tôi ăn bậy bạ, mì, hủ tiêú, pasta, banh’ mì gi -đó̀, etc…cho nên nêú có ăn cơm, cũng chỉ ăn một. bưã trong ngaỳ thôi. Hiếm khi naò mà tôi ăn liền 2 bưã cơm trong ngày, vì như thế rât’ nặng bụng, khi trở về lam` việc, sẽ rât’ là mệt ngươì, uể oảỉ và nhât’ là buôn` ngủ vô cùng thì chăc’ boss cho về nhà chăn vịt sớm thôi.

Con` Mr. DT thì thôi, hinh` như không có cơm thì chiụ không nổỉ măc. dù qua đây từ tấm bé. Mr. DT giống y hêt. cậu em họ (koo Thịnh con trai út của cậu Tùng tôi đi ăn tiệc Tất niên ở nhà dì Hương tôi, vừa ngôì xuông’ ban`, là cu cậu xin ngay: cho con miếng cơm hỷ .Thế là cả nhà bật cươì lên vì caí thât. thà môc. mac. cuả cậu bé ở tinh?, vì ngươì ta mong đi ăn tiệc để được ăn ngon, con` cậu bé naỳ, tơí ban` tiệc thì lại xin ăn cơm như mọi ngaỳ.
 sông Thanh Quýt (river)

À, vì chỉ kịp nghỉ lại ở Sàigòn có 2 -đêm thôi, cho nên tôi chưa kịp quan sát, nhưng ở nhà quê naỳ, thì vẫn con` thoí quen ngủ trưa. Tôi thâý cac’ em họ tôi nêú -đi hoc. vaò buôỉ sang’, hinh` như cũng 8 giờ san’g mơí tơí trường, thế mà trưa lại về nhà ăn cơm va` nghỉ trưa. Ăn cơm xong, và chưa quen thoí quen ngủ trưa, và cung~ không muôn’ ngôì 1 chỗ, tôi xin phép mẹ và ông bà ngoaị cho tôi -đuơc. -đi daọ chung quanh làng tham quan.

Vì nhà nằm ngay đươn`g quốc lộ, tiên. lợi cho việc lam` ăn buôn bán nhưng xe cộ thì vô cung` nguy hiểm. Bạn haỹ cứ tưởng tượng nó như caí HighWay 5 hay US 101/280, môĩ bên chỉ có 1 lane mà thôi, rôì mặt tiên` nhà mình ngay quốc’ lộ như thế, chẳng có thứ gì ngăn cản hay chắn protect hêt’. Cho nên ngoaì caí ôn` aò cuả xe hơi, xe hang`, bop’ coì inh oỉ, thì nó vô cung` buị bă.m. Bà ngoaị lo cho cháu, nên cân? thâ.n dặn dò tôi: đi đau thì -đi hỷ, -đừng có dại mà băng qua -đoang` hỷ. Xe nó gướm lắm đó.

Translation: “đi đâu thì đi, đưng` có dại mà băng qua đường.” Tôi dạ dạ, chút hồì thâý bơt’ xe, lén lén vọt qua phiá bên kia đường, có caí chợ Thanh Quyt’. Đúng như caí câu ngươì ta noí: ế như chợ chiêù. Chợ ở nhà quê, tỉnh? lỵ nưã, nó ngheò nan` gì -dâu, cac’ sap. đêù trông’ không, vẫn con` đường` ướt’ sình lâỳ, tanh tươỉ muì cá thịt, nghe muốn’ ngạt thở. Nên` chợ không được xây hết bằng cement như trong Saìgòn như bây giờ. Caí chợ nhỏ như caí muĩ, y như baì hat’: phố núi cao, em Pleiku, má đỏ môi hồng`, đi dăm bước’, đã hết’ trơn caí chợ. Raỏ hết một vong` chợ ỏ cái lang` nhỏ bé naỳ, tôi raỏ bươc’ đi tiếp về hướng cây câù có dong` sông Thanh Quýt, đi về hướng phiá nhà nội.

Đây có thể tạm gọi là dòng sông tuôỉ thơ cuả tôi vì tôi đã có những năm thang’ đâù đời ở cái lang` Thanh Quyt’ và dong` sông naỳ

Sau naỳ khi lớn hơn và ở hẳn trong Sàigòn, thi thoảng thì tôi được về quê, thì thế naò có mục tôi theo đam’ trẻ con ở làng xuống sông bơi lội, theo cac’ chị hoặc cac’ cô các bà ra sông giặt quần aó. Đối với tôi, một đưá trẻ lớn lên từ thanh` phố, thì caí cảnh? giặt dũ, tăm’ rửa ngay ven sông nhìn lạ lẫm ghê lăm’.

2 ven sông bên thành cầu, thưả ruộng nhỏ, thấp thoáng một chái nhà nhỏ. Khung cảnh thật yên binh`, thật gần gũi với thiên nhiên.

Đi tới chút nữa thì tôi gặp cái post cho thâý Tam Kỳ cách 48 km. Gần 30 năm không trở lại quê xưa, cuộc dạo mát naỳ, với tôi, là một thứ cam? giac’ lẫn lộn, có chút gì đó của lạ lẫm, bùi ngùi và thương thương sao đó.
Có nhiêù gia đình đã khá hơn, xây nhà cao, cưả rộng, nhà lầu 2-3 tầng. Nhưng vẫn thâý nhiều maí nhà rất đơn sơ và có vẻ rât’ là lam lũ. Caí naỳ chăc’ phaỉ gọi là “quán” sửua? xe Honda, chu*ứ không thể gọ.i là tiệ.m sửua? xe đưọc heng?

Nhà cuả ông ngoại, mặc tiền trưoớc nhà, được cậu Tùng dùng buôn bán

 

Cậu là thợ. bạc nhiêù năm rồi, bây giờ tiệm vàng có nhiều cạnh tranh, cho nên cậu học thêm về đo kính mắt và có thêm dịch vụ về đo kinh’ măt’, cũng có máy đo độ. ye^’u cu?a mắt and testing như bên Mỹ~.  
Hiêụ vang` Hung` của cậu.
 
Chăc’ rảnh, tôi mua của cậu vài ba bộ frames (bên naỳ toàn hàng knock-off thôi), nhưng mua extra, nhét mỗi nơi một cai’, khỏi đi tìm. Chuyến đi này vội vã, nên tôi quên mang mắt kính về theo, nhưng hên, chăng? cần phaỉ lái xe bên này, cho nên tạm xem như là chưa mù lắm.

Nhắc đến đây, tự dưng laị nhớ đến cô Indian, lam` chung hãng. Mua măt’ kinh’ tu*` India, hiêụ D&G đàng hoàng. Cô ta hỏng noí, nhưng nhìn vaò, biêt’ ngay là hang` giả?, và mua tuừ India liền. Bày đặt mua chi hàng hiệu D&G, mà nhin` vaò, thua caí RayBan dzom? của tui xa lơ xa lăc’. Mà chăc’ cô ta cũng~ thâý su*.ự khác biệt., nên cô ta hoỉ măt’ kính cuả tôi hiệu gì, sao đep. vậy? 
Khi tôi noí Rayban, cô ta mơí khen, sao mắt kinh’ cuả tôi RayBan, mà nhin` còn đẹp và săc’ xaỏ hơn caí D&G của cô ta. Tôi thì cươì thâm` trong bụng nghi~: Yes, because you paid Indian rupee for a Dolce and Garbana frame while I paid USD for just a Rayban, a genuine Rayban, my dear!  Tôi thì thấy caí câu tiền naò, của nấy không xai tí naò khi đi mua hàng ở Mỹ cả?
 
Vườn rau nho nhỏ trước  cua? ai -do’ khoảnh sân nhà
Another angle (returning trip cuả sông Thanh Quýt river)

Advertisements

Leave a reply:

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s